"..."
Bên cạnh Kỳ Hoằng Tân chỉ còn lại vài người. Ông dõi mắt nhìn đám người vừa nhận lệnh lui xuống đi xa, bỗng nhiên trái tim thắt lại. Kỳ lạ thay, gương mặt vốn nhợt nhạt bỗng chốc đỏ bừng, đầu óc choáng váng từng cơn, trước mắt chập chờn hiện lên vài hình ảnh.
Dường như nhận ra điều gì, lão chỉnh đốn lại mũ áo, từng bước đi về phía xe bò, rồi được thân binh dìu ngồi lên xe.
Bên ngoài, mưa lớn vẫn trút xuống xối xả. Trong xe, người đàn ông vừa mới ngồi vững liền thở hắt ra một hơi nặng nề, ngay sau đó, trước mắt tối sầm lại.




